Triển lãm
The Flow
- Nghệ sĩ
- Cresk • Nguyễn Tấn Lực
- Địa điểm
- no. 160 • District 1

Câu chuyện
Một người phụ nữ đi qua thành phố. Sài Gòn cũ bên trái cô, hôm nay bên phải, và phía trên đầu là những gì còn đang đến. Con số của chúng tôi nằm trên vai cô.
Cô là người phụ nữ Sài Gòn của hôm nay — mắt nhắm, thư thái. Cô không nhìn thành phố. Cô cảm nhận nó. Xung quanh cô, thành phố hiện lên từ những chi tiết mà sách hướng dẫn du lịch bỏ qua: dòng xe máy, cà phê sữa đá trên ghế nhựa, bảng hiệu vẽ tay, dây điện, những mảnh hẻm và chợ.
Nơi collage tan dần, nó chuyển thành những đường dòng chảy ôm quanh cô, như dòng nước dịu lại quanh một tảng đá. Thành phố và người phụ nữ vẫn là một bức tranh.
Nguyễn Tấn Lực hoạt động dưới tên Cresk. Anh là đồng sáng lập Wallovers, nhóm graffiti và tranh tường tại Sài Gòn, và đã vẽ hơn mười năm — đủ lâu để thành phố quanh những bức tường của anh thay đổi đến hai lần.
Nó không bắt đầu ở đây. Nó bắt đầu trên một bức tường ở Vũng Tàu, trước mắt một cậu học sinh đã quyết định đó là điều mình muốn làm. Sau này anh học thiết kế đồ họa, ở hai trường, và vẫn chọn bình sơn xịt.
Đề tài của anh hầu như luôn là một người phụ nữ Việt Nam — không như một vật trang trí, cũng không như di sản, mà như người đang gánh cả ngày trên vai. Một trong những tác phẩm lớn của anh là Vietnam on the Wall dọc đường Nguyễn Hữu Cảnh; cùng Wallovers, anh đã triển lãm trong phòng tranh cũng như trên đường phố.
Điều anh mang đến bức tường này là một câu hỏi về thời gian. Không phải thành phố như nó đang là, mà là ba thành phố cùng lúc: Sài Gòn đã từng, Sài Gòn đang đứng ngoài cửa, và Sài Gòn còn đang đến. Anh đặt cả ba quanh một người phụ nữ và để cô đi xuyên qua giữa chúng với đôi mắt nhắm. Cô không chọn giữa chúng. Cô là điều ở lại trong khi chúng thay đổi.
Richie vẽ những gì đang biến mất. Cresk vẽ những gì đang đến. Hai bức tường là cùng một thành phố, được đọc ở hai tốc độ khác nhau.
Anh nhận bức tường này với một điều kiện: nó ở lại. Và nó ở lại.
Bức tường ở lại cùng ngôi nhà. Đó là thứ duy nhất ở đây không bán.
Hai trụ cột trước cửa thuộc cùng một tác phẩm. Đôi bàn tay bên trái — sự chạm, nghề thủ công, điều được cảm nhận trên cơ thể. Đôi mắt nhắm bên phải — cách nhìn khác. Những đường dòng chảy chạy qua cả hai, hướng về cửa vào.
Nếu bức tường bên trong là khung cảnh, thì hai trụ cột là khung cửa.